Phim sex nữ sinh cosplay tiếp viên hàng không để thỏa mãn bạn trai

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Phim sex nữ sinh cosplay tiếp viên hàng không để thỏa mãn bạn trai làm tình với bạn trai, em nữ sinh dâm đãng chiều anh, cosplay nữ tiếp viên để địt nhau. Mặc dù có chút oán khí do bị ông Hạnh cho một vố sáng nay, thiệt thòi hắn lo lắng cho công việc, cuối cùng lại trở thành hắn đi dàn xếp cho màn tấu hài của ông ta, nhưng nể tình ông Hạnh… đầu óc hắn hơi miên man nghĩ về ngày trước, những lần ông Hạnh giúp đỡ hắn… thế là lại không đành lòng để lão bị mấy nhóc con trong công ty đem ra làm chuyện cười. Lấy xe xong đi ra khỏi tòa nhà, hắn dừng xe bên đường, hít một hơi không khí, tuy không được trong lành là bao nhưng ít ra cũng là không khí buổi sáng. Vụ hợp đồng cuối cùng cũng rõ, không ngoài dự liệu của hắn, hợp đồng đều không có vấn đề gì, khoảng chục ngày nữa sẽ có người của đối tác bên Úc sẽ sang để làm việc thêm, việc này thì có người khác lo, không cần hắn bận tâm nữa. Hắn xin ông Hạnh nghỉ hết ngày hôm nay không phải do hắn thực sự còn mệt mà là hắn muốn có thời gian, có lẽ là đi bệnh viện khám, biết đâu là bị mất trí nhớ thật. Tuy nhiên thì bây giờ có một việc quan trọng hơn mà hắn cần phải làm, một việc cực kì quan trọng.
Đặt mông xuống chiếc ghế nhựa bé tẹo, cầm trong tay chiếc bánh mì trứng chả 10k, nhìn mấy nhóc sinh viên đang sấp sấp ngửa ngửa phi vào trong trường để không bị lỡ điểm danh, hắn có chút hoài niệm về cái ngày còn trai trẻ, cái ngày mà bản thân còn sống vô tư chả cần quan tâm đến tương lai, tiêu xài hoang phí đi thời gian, bỏ lỡ đi nhưng cơ hội… Hắn thở dài một hơi, bình thường hắn không mấy khi hoài niệm như vậy, có lẽ do bình thường hắn bận bịu đến không còn thời gian mà nghĩ ngợi lung tung, cũng có thể là hắn đã thay đổi. Nhìn xuống vũng nước nhỏ đọng lại sau cơn mưa đêm qua, phản chiếu lên hình ảnh không giúp hắn nhận ra được điều gì, có chăng chỉ còn là góc cạnh của một con người đang dần đi đến nửa sau của cuộc đời.

Nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết gì, hắn với tay lấy chai tương ớt đặt ở dưới chân, bơm đều lên chiếc bánh mì sinh viên như muốn cho chiếc bánh nhạt nhẽo thêm chút hương vị, hoặc cũng có lẽ là làm át đi mùi của những nguyên liệu rẻ tiền.

Nhiều khi nghĩ cũng lạ, không biết từ lúc nào mà cái vị cay cay từ tương ớt đã không thể thiếu trong rất nhiều món ăn, con người đến một lúc, có người thì sớm, có người thì muộn đều bắt đầu thêm vào các đồ ăn của mình không nhiều thì ít vị cay nồng từ những thứ gia vị khác, rồi đến một lúc chợt giật mình nhận ra rằng, thiếu đi cái hương vị này mọi đồ ăn đều không còn thấy hấp dẫn nữa. Phải chăng chính cuộc đời luôn tràn đầy cay đắng nên cũng thay đổi dần khẩu vị của con người, hoặc cũng có lẽ chúng ta muốn dùng sự tê dại của vị giác để át đi những xót xa trong cuộc đời!?

Chậm rãi nhấm nuốt từng miếng bánh, không phải vì khó nuốt mà đơn giản vì hắn nhớ lời các cụ, nhai kĩ no lâu, không bao lâu, hơn nửa chiếc bánh đã nằm trong bụng hắn, chiếc bánh mà hắn mất hơn 20 phút hành lạc trên đường phố thủ đô. Nếu như là ngày thường hắn phải đến sớm hơn 30 phút, nhưng hôm nay, bước ra khỏi công ty thì cũng đã qua 7 rưỡi, thế là kết quả hắn bò mãi tới gần 8 giờ mới đến đây… nhưng có vẻ như chính việc tắc đường lại mang đến cho hắn điều mà hắn không ngờ tới.

Đang tận hưởng nốt những miếng cuối cùng từ chiếc bánh mì, hắn chợt bị cuốn hút bởi âm thanh phát ra từ chiếc tivi của quán, lúc này đang phát bản tin thời sự 8 giờ sáng…

“…chiếc xe buýt chở 23 người từ sân bay hướng về trung tâm thành phố gặp tai nạn vào khoảng 18 giờ 30 phút ngày hôm qua, nguyên nhân ban đầu xác định là do nổ lốp trước bên trái. Chiếc xe buýt sau khi bị nổ lốp đã húc đổ rào chắn và lao xuống vực sâu hơn 15 mét, điều thần kì là toàn bộ 21 hành khách cùng tài xế và nhân viên soát vé không có ai bị thiệt hại về tính mạng, chỉ có 4 người bị thương, những người khác chỉ bị thương nhẹ. Những người bị thương đã được đưa đến bệnh viện… ” Phóng viên còn tiếp tục đưa tin về vụ việc nhưng hắn không còn quan tâm nữa, bên tai hắn vang vọng những tiếng rầm rầm liên tục giống như kim loại va vào đất đá, tiếng kính cửa vỡ làm văng ra những mảnh thủy tinh nhỏ, tiếng người kêu gào náo loạn…

Píp! Píp!

Một chiếc xe con gần nó bóp còi inh ỏi, tài xế thì ló đầu ra dường như đang chửi bới một cậu nhóc sinh viên vì suýt tông vào đầu xe hắn. Thường giật mình giống như vừa tỉnh cơn mộng, những hình ảnh, âm thanh quá chân thực, quá kích thích nhưng cùng lúc lại cực kì hư ảo, hai thái cực mâu thuẫn đến cực điểm nhưng lại cùng đồng thời tồn tại làm hắn cảm thấy cực kì khó chịu, giống như một người đang đi trên đường bỗng nhìn thấy một cảnh tượng nào đó, sau đó thầm nghĩ, sao cảnh này lại quen thuộc đến vậy, đến lúc về nhà mới giật mình nhận ra mình đã nhìn thấy cảnh tượng này từ 5 năm trước… ở trong một giấc mộng. Ừm, so sánh cũng không chính xác lắm nhưng đại khái là vậy, ảo giác vừa xong khiến hắn không thể không hoài nghi đến vụ tai nạn, hắn quyết định đi đến nơi xảy ra để tìm kiếm manh mối. Nhét mẩu bánh mì còn lại vào miệng, hắn có chút tiếc rẻ mà uống vội vài ngụm nước chè loãng rồi đi qua chỗ bà chủ quán để trả tiền.