Phim sex jav cô chủ shop quần áo dâm đãng

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Phim sex jav cô chủ shop quần áo dâm đãng địt nhau với cô chủ quần áo trẻ đẹp, địt cô chủ shop dễ thương. Không cần…chuyện nầy là do hắn gây ra…ai làm người đó chịu…Việt thở phào và cãm thấy khoan khoái…Ai làm thì tự gánh lấy hậu quả,tuy Huy là thuộc hạ của lảo nhưng ỷ lại có chổ dựa trên tỉnh nên thường vênh váo không coi lảo ra gì lại ít khi nghe lời khiến Việt rất khó xử vì mất mặt với đám người khác…lảo nghỉ mình chỉ cần thành thật báo lên trên “hung thủ” rồi ngồi coi hí kịch…
Hai người đi ngang qua phòng của Huy,không hẹn cùng liếc vào rồi nhìn nhau…tuy có lo lắng nhưng đồng thời cũng hí hững mở cờ trong bụng chờ coi chuyện gì sắp xãy ra…Việt bước nhanh về phía văn phòng mình,lảo nói nhỏ vừa đủ cho Ngọc nghe:
-Em về văn phòng mình đi…coi như không có gì xãy ra…chuyện nầy để anh lo…
-ừm được…Ngọc hân hoan bước về bàn làm việc của mình…

Đúng như hai người dự đoán,lúc nầy mặt Huy trắng bệch,trong điện thoại,người bác trên tỉnh đang thét mắng hắn xối xả trong điện thoại,nào là mặt người óc heo,thành sự không có bại sự có thừa…đi chọc vào người không nên chọc…nào là chuyện nầy hắn nên giãi quyết cho tốt đừng để liên lụy người nhà…rồi cúp máy một cái cụp khiến tâm trạng đang phơi phới của Chủ nhiệm Huy như rơi vào vực thẩm sâu hun hút…Huy cãm thấy mồ hôi ướt đẫm lưng mặc dù hệ thống điều hòa vẫn hoạt động tốt…bất chợt Huy nhanh chóng đứng lên đi nhanh ra khỏi văn phòng nét mặt đanh lại…hắn tiến đến thang máy đi xuống…
-Tui nói nhiều lần rồi mà chú em không nghe,bây giờ xãy ra chuyện rồi đó…Phát vui trong bụng khi thấy Trực phạm sai lầm nghiêm trọng nhưng ngoài mặt làm ra vẻ “thương hại giáo huấn” một chút…Phát đang hy vọng thằng Trực này bị đuổi rồi thừa cơ đem đứa cháu mình vào vị trí bão vệ…ăn cơm nhà nước đấy…có tiêu chuẩn đàng hoàng…hơn tư nhân gấp nhiều lần…Phát đang suy nghỉ có phải nên đút lót một chút không?thẳng Trực này “đi điện” là cái chắc rồi…
-Tui nghe theo lệnh của Chủ nhiện Trần mà chú Phát…ổng nói có gì ổng chịu trách nhiệm mà nên tui…
-Ừ…ừ…để coi nha…tao thấy mầy chết chắc rồi…Phát bỉu môi khinh thường.
-Tui…Trực định lên tiếng phản bác nhưng nhìn thấy Chủ nhiệm Huy bước tới liền cãm thấy như đang sắp chết đuối Trực liền đon đã :
-Chủ nhiệm Huy…chuyện này anh phải làm chủ cho tui đó…là…
-Anh đã bị đình chỉ công tác…anh rời ủy ban ngay lập tức về nhà chờ thông báo của uỷ ban…
Một giọng nói lạnh như tiền vang lên khiến Trực cãm thấy trời đất như sụp đổ…”sao..sao lại như vậy?Trực nhớ tới mất tháng trước vì muốn được cái công việc bảo vệ nầy hắn cũng chi ra 10 triệu…”
-Chủ nhiệm Huy…ai cũng thấy là tui nghe lệnh của anh mà…Trực run giọng phản đối khiến mặt Huy đỏ lên vì ngượng nhớ tới lời nói hùng hồn sáng nay của mình…nhưng đời là vậy đó…thằng nầy không chết thì mình sẻ chết…vậy đi…chỉ tại số nó xui thôi.
-Anh không cần phải nói nhiều..Chú Phát…đưa anh nầy ra cửa…Huy sắc mặt nghiêm túc hướng về Phát hất hàm ra lệnh…
-Chủ nhiệm Huy…anh thật là đồ hèn mà…chính anh ra lệnh tui đuổi người ta bây giờ đổ thừa à?Tui phản đối tới cùng…đi tới đâu thì tới…anh chờ coi đi…Trực cố ý la lớn lên cho mọi người nghe thấy khiến mắt Huy đỏ ững vì thẹn…
-Chuyện gì om xòm vậy? Việt lại “tình cờ” xuất hiện “đúng lúc”.Số là sau khi trở lên văn phòng mình thì lúc nào Việt cũng theo dõi nhất cử nhất động của Huy,khi thấy Huy hối hà chạy vào thang máy Việt liền xuống theo…Trực nhìn thấy Chánh văn phòng liền nhào tới phân bua kể lể chuyện sáng nay….Việt “ kiên nhẫn chăm chú” nghe xong liền nói:
-Chuyện nầy anh cứ yên chí về nhà chờ tin tức..ủy ban sẻ xem xét cho anh…quyết không để anh bị oan ức…Việt nghiêm chỉnh thân mật vổ vai Trực an ủi khiến hắn vô cùng cãm động …Trực liếc Huy khinh ra mặt..mắng thầm cái thằng hèn mạt…muốn đổ đầu ông?không dể đâu….rồi hậm hực ra về…