Phim sex japan 3 cặp đôi chịch tập thể hay

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV HD
0 views

Phim sex japan 3 cặp đôi chịch tập thể hay chơi tập thể các em gái dâm đãng, địt nhau tập thể, với các em gái hư. Làng quê dần hiện ra trước mắt tôi, cái cầu kia là nơi tôi ngã xe xuống sông , còn đoạn dốc kia là khi hai thằng bạn thân buộc dây chun lôi nhau đi và rồi tôi bị ngã gãy chân. Tuổi thơ chợt ùa về , hít thở thật sâu , không khí ở đây thật trong lành và dễ chịu , không có một chút bụi mịn , một chút ngột ngạt nào như ở ngoài kia. m thanh còn lại là tiếng gà gáy bò kêu , hay lác đác một vài tiếng chó sủa.

“Mẹ ơi con về với mẹ rồi đây……!!!!.”

Căn nhà vẫn thế không có gì thay đổi nhiều cả , cái bàn học cũ kĩ của tôi vẫn được mẹ lau chùi cẩn thận , bố mẹ tôi đi làm đồng chưa về. Mở balo sửa soạn lại đống quần áo của mình thì ngoài sân có tiếng chó sủa , tiếng rú xe ầm ĩ trước cổng nhà tôi.

-Thằng chó nào mà đến nhà mình rú ầm lên nhỉ.

Mở cửa chạy ra nó thấy tôi lên chạy mất.

-Thằng này đi Exciter săm trổ đầy mình đầu cao trọc lóc. , ban ngày ban mặt trộm chó nó mò tới đây sao.

-Tí phải cảnh báo bố mẹ mình mới được.

Mở điện thoại ra nhắn tin cho cô Hương.

-Cháu đến nhà an toàn rồi cô!.

“Ừ, ăn uống đầy đủ tĩnh dưỡng cần thận nhé cháu, thuốc Cô để trong ngăn giữa cái balo , nhanh chóng khỏi còn lên đây với cô, cứ như thế này cô chết vì nhớ cháu mất.”

Tôi cười cười, cúp máy.

À quên còn cô Oanh nữa quên không nhắn cho cô ấy.

-Chào người đẹp!

“Giờ mới nhớ tới tôi hả….?”

-Đi đâu mà mất tích mấy ngày nay , đến giờ mới thèm nhắn lại.

Tôi giải trình sự việc, và hứa hai tuần sau lên tôi sẽ bù đắp hết lại cho cô.

“Nhanh lên đấy , nó mọc đầy mạng nhện lên rồi này!”. May quá cô không giận tôi nhiều.

-Bố mẹ hôm nay về muộn thế nhỉ , đã hơn mười hai giờ trưa rồi.

Nằm trên giường, tôi ngủ lúc nào không hay, mở mắt ra đã thấy mùi thơm nghi ngút.

“Chuẩn cơm mẹ nấu rồi!.”

Bật dậy thấy mẹ đang dọn cơm ra, tôi chạy đến ôm lấy mẹ vào lòng, đã lâu rồi , lâu lắm rồi tôi chưa được ôm cơ thể ấy , người mẹ mềm mại nhưng cũng không thể dấu đi những vết hằn của thời gian.

“Con trai mẹ dậy rồi à….?”

Tôi lễ phép.

-Cô Hương gửi lời hỏi thăm sức khỏe mẹ , à cô có ít đồ biếu mẹ này.

“Con bạn mình sao mà nó khách sao thế. Thế này mẹ ngại quá.”

“Lúc nào lên cho mẹ gửi lời cảm ơn nhé?”.

-Thôi trưa rồi ăn cơm đi con.

“Thế bố đâu rồi mẹ…..!”

Thấy mặt mẹ biến sắc. Không biết ở nhà đang có chuyện gì, từ khi về tôi đã cảm thấy có một cái gì đó không hay rồi.

-Cứ ăn chút đi bố con về luôn bây giờ.

Mẹ gắp thức ăn cho tôi , bàn tay mẹ đầy những vết chai sạn , người nông dân vất vả khổ cực lắm.

“Mẹ ăn đi! Mẹ gầy đi nhiều rồi đó. Giảm cân hả mẹ?”. Tôi nói đùa.

“Ừ!!!”. Được một lúc thì bố tôi ông Vịnh vào.

Vừa vào, mẹ tôi thay đổi hẳn thái độ , khuôn mặt không được tươi cười như vừa nãy.

-Có chuyện gì hả bố mẹ?

“Không có chuyện gì đâu con!” Cả hai đồng thanh.

“Dạo này học hành thế nào rồi Tuấn?”. Bố hỏi tôi.

-Con học trên đó tốt lắm bố , con ở nhà cô Hương bạn mẹ, lên mọi thứ không phải lo nghĩ gì.

-Ừ, con ráng mà học cho tốt.

Sau đó không ai nói với ai lời nào, mọi thứ dần trở nên ngột ngạt khó chịu.

Năm lên chiếc giường quen thuộc của mình, đánh một giấc đã ba giờ chiều, bố mẹ lúc này đã ra đồng rồi.

Ngáp ngắn ngáp dài đi dạo, “Kia là bố tôi mà, giờ này ông còn không đi làm, còn mấy thằng thanh Niên kia cả con mụ kia nữa là ai thế?”.

Thằng đầu trọc lóc tôi nhận ra ngay lúc sáng nó rú ga trước ngõ nhà tôi.

Tôi chạy lại kéo bố tôi ra.

-Có chuyện gì thế….? Các người làm gì với bố tôi….?.

“Thằng con trai quý hóa của mày à Vĩnh, Bố mày nợ tiền tao, giờ đến hạn bố mày không có tiền trả.” Giọng con mụ ấy chua ngoa đành hanh, nhìn cũng ngon nghẻ mà lại làm cái nghề thất đức này.

“Bao nhiêu?” Tôi hỏi

-“300 Triệu”. Đầu óc tôi choáng váng tôi vẫn không thể hiểu được rằng tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy , tại sao bố mẹ đều không nói gì với tôi, ở trên đó tôi không hề hay biết.

“Phải không bố?” Tôi quay sang nhìn bố , ánh mắt tôi nhìn bố tuyệt vọng, tôi thất vọng vì bố. Nhưng sao ông lại nợ nhiều như thế , lại còn vay bọn cho vay nặng lãi này, bố tôi từ xưa đến này không rượu chè cờ bạc gái gú lại càng không.

Bố tôi gật đầu , bố tôi khóc , chưa bao giờ tôi thấy bố tôi như thế , khóc vì điều gì , vì tôi sao? Không không phải. vì lũ côn đồ này? Lại càng không. Lúc này tôi phải cứng rắn đưa ra quyết định.

-Mong bà thư thư cho gia đình nhà tôi mấy bữa!.

“Không được , tao hẹn lần cuối là một tuần , nếu bố con nhà mày không trả thì đừng có trách.”

Bà ta liếc nhìn tôi với ánh mắt đa tình, không biết bà ta có ý đồ gì chăng nở nụ cười bí ấn rồi bà ta leo lên một chiếc xe ô tô có vẻ sang trọng và biến đi mất hút.

Tiếng dân làng bàn tán xôn xao , những cái nhìn ác cảm , tôi mặc kệ, dắt bố về tôi bắt đầu hỏi chuyện.