Phim sex em hàng xóm nứng lồn gọi sang nhà địt nhau cuồng say

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Phim sex em hàng xóm nứng lồn gọi sang nhà địt nhau cuồng say làm tình với em hàng xóm xinh đẹp, anh đang đi làm mà em gọi là anh lấy cớ về với em luôn. Lột luôn cả chiếc áo đang mặc trên người cùng cái quần dài, một màn kinh dị xuất hiện trên người của Mạnh Đức, từng đoạn xương trên người hắn bắt đầu di chuyển, sắp xếp lại, mất gần một phút để hắn thoát khỏi hình dạng của Đoàn để trở về với vóc dáng của bản thân. May mắn là cả hai không chênh lệch quá nhiều nên hắn mới có thể nhẹ nhõm hoàn thành được, tuy vậy nó vẫn là một cái gì đó vượt ra khỏi nhận thức của Đoàn lẫn ông Kiên, sự khủng hoảng lan tràn trên khuôn mặt của lão, một nỗi sợ hãi khác dâng lên trong lòng của ông ta, nỗi sợ hãi mang tên ‘không biết’.

Con người từ lúc được trao cho nhận thức đã phát triển và đạt đến đỉnh cao ngày hôm nay, tuy nhiên nhận thức cũng đem lại cho con người một nhược điểm… mà thực ra cũng không hẳn là nhược điểm, đó là nỗi sợ hãi những điều mình không biết, không hiểu, không nắm bắt được. Chúng ta luôn nhắc đến người ngoài hành tinh với một thái độ cợt nhả tuy nhiên nếu một ngày nào đó chúng thực sự xuất hiện thì sao? Hoặc như đơn giản, khi đứng trước một đường hầm tăm tối, ngay cả khi đã được mọi người nói cho biết là bên trong không có gì nguy hiểm đâu, nhưng một khi đặt chân vào, gần như tất cả đều không thể không nổi lên một cảm giác lo lắng sợ hãi. Ở đây cũng vậy, ông Kiên lúc này có thể nói là thấu hiểu nhất nỗi sợ hãi đó, ông ta không phải là không biết về Mạnh Đức, thậm chí, hai nhà còn giao lưu vài lần hồi mà Mạnh Đức và Đoàn còn học chung hồi cấp 3, nhưng rồi mọi thứ thay đổi quá nhanh, hình ảnh của một chàng trai mới lớn hồi đó nay chỉ còn lại một thứ gì đó, đúng vậy, trong mắt của ông Kiên, Mạnh Đức lúc này có lẽ không còn được coi là người nữa, một thứ khiến ông ta sợ hãi, một thứ đang nắm trong tay quyền sinh sát của hai cha con ông.

“Đức… Đức, có phải là cháu không?” Ông Kiên nói trong sự run rẩy. “Làm ơn… xin… đừng, xin cháu đừng làm hại thằng Đoàn được không? Chú biết nó đã làm sai… xin cháu…”

Mạnh Đức không đếm xỉa đến những lời nói của ông Kiên, hắn còn phải từ từ, chậm rãi nhấm nuốt hương vị của sự trả thù. Hắn tiến về phía Đoàn, lúc này đang chỉ có thể dùng ánh mắt như ăn tươi nuốt sống để đáp trả lại. Thấy hắn không thèm để ý đến mình, ông Kiên bắt đầu vội vàng, nhìn thằng con trai tuy thường ngày ông hay tỏ ra không quan tâm, đôi lúc thì mắng mỏ, chửi rủa, nhưng rốt cục thì nó vẫn là con trai của ông, lúc này đang bị bóng ma đồ tể bao phủ.

“Con mẹ mày, đừng có động vào nó, nó mà bị thương một đầu ngón tay tao sẽ cho mày chết, tao cho mày chết không có chỗ mà chôn đâu thằng nhãi con…”

Liếc nhìn ông Kiên lúc này đang phát rồ, nụ cười trên môi Mạnh Đức lại càng vui vẻ, hắn muốn chính là điều này, hắn muốn nhìn thấy sự giãy dụa đến từ con mồi của hắn, hắn muốn nghe đối phương chửi rủa hắn trong sự bất lực và rồi nhấn chìm chúng trong tận cùng của tuyệt vọng, tuy nhiên thì bây giờ chưa phải là lúc vai diễn của lão được ra sân. Lột đi trên mặt của Đoàn miếng băng keo dán miệng rồi chuyển nó qua cho ông Kiên, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Đoàn, bàn tay vỗ vỗ nhẹ nhàng lên mặt hắn, nếu như ai không biết lại nhầm tưởng cả hai là những người bạn thân của nhau vậy.

“Sao rồi lớp trưởng, thoải mái chứ, có cần mình nới bớt dây ra chút cho dễ chịu không?”

“Rơi vào tay của mày, tao không có gì để nói, mày có chiêu gì thì cứ tung ra. Tuy nhiên thì mày phải biết, nếu để tao sống mà rời khỏi đây thì mày sẽ phải gánh hậu quả thế nào.” Đoàn dùng cơn tức giận để che lấp đi nỗi sợ hãi của bản thân.

“Ha ha ha…” Mạnh Đức cười như điên như dại, hắn cảm thấy kẻ thù của hắn thật là có ý tứ, tiếng cười dứt đi, hắn nhìn Đoàn mà nở một nụ cười đến híp cả mắt, “Lớp trưởng nghĩ rằng mình còn có cơ hội sống đến ngày mai sao?! Tuy nhiên, vẫn chưa đến lượt cậu, tôi còn có cuộc hẹn ở đằng kia…” Mạnh Đức giơ ngón tay cái chỉ ra sau lưng, “…cậu cứ yên tâm, tôi sẽ cho cậu vị trí tốt để có thể theo dõi màn trình diễn của tôi.”

Nói xong, Mạnh Đức lôi thân thể của Đoàn đến một vị trí khác, một ví trí tốt hơn, có thể nhìn rõ ràng, tường tận những gì hắn làm tiếp theo. Đẩy Đoàn tựa vào một cái tủ sắt đánh rầm một cái, hắn phủi phủi tay rồi quay người đi về phía Thanh Nhung vẫn còn đang trầm mặc ngồi trên giường. Bữa tiệc thực sự của tối nay bây giờ mới bắt đầu.