Phim sex chị giám đốc ngoại tình với anh công nhân

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV HD
0 views

Phim sex chị giám đốc ngoại tình với anh công nhân sau giờ làm hai anh em hẹn nhau đi nhà nghỉ địt nhau. Vẫn còn thiếu , tôi nghĩ đến cô Oanh tôi có nhiều lý do để không muốn liên lụy tới cô, sợ cô nghĩ tôi lợi dụng cô để vay tiền rồi tiêu xài vào những việc vô bổ. Cô sẽ nghĩ tôi ham tiền , cũng chỉ vì vật chất tiền bạc mà tôi tiến tới với cô. Tôi không muốn cô nghĩ về tôi như thế, nhưng đường cùng rồi không còn cách nào nữa.

Lên thành phố tôi cẩm tiền của Trung với cô Hương, còn cô Oanh tôi hẹn gặp cô ở một quán cafe.

-Tuấn không về quê sao mà đã ở trên này rồi…..

-Em có cô ạ , nhưng mà có chút chuyện gấp lên phải lên đây luôn.

“Chuyện gì vậy?”.

-Tuấn trình bày thật với cô Oanh về hoàn cảnh gia đình mình , cô thương Tuấn thương gia đình Tuấn nhưng cô có một chút nghi ngờ, tại sao Tuấn lại giấu cô về hoàn cảnh gia đình? , chiếc điện thoại Tuấn đang cầm thì sao?, hay là???. Cô có linh cảm không tốt về Tuấn , nhưng cô vẫn dành tình yêu cho chàng.

“Cô tin Tuấn , nhưng cô không có nhiều” Tay cô cầm ra một xấp tiền.

“Bốn mươi triệu này có đủ giúp được cho gia đình Tuấn không?”. Tôi đội ơn cô , cô thật tốt với tôi , chỉ một câu chuyện mà cô dám đưa một số tiền lớn ấy cho tôi , chắc cô thấy có một chút sự đồng cảm nơi tôi.

“Em cảm ơn cô” những giọt nước mắt vui mừng

-Em sẽ cố gắng gửi lại cô sớm nhất có thể? Cảm ơn cô đã tin tưởng em.

“Lúc nào có gửi cô cũng được, cô tin em , cô tin vào tình cảm em dành cho cô cũng như sự chân thành của em.”

“Hì…..!!!”

“Thế giờ uống xong rồi mình làm gì nữa nhỉ….?”. Cô đong đưa tôi.

Súng của tôi vẫn còn chưa khỏi, cũng muốn lắm nhưng mà chưa giám nổ.

“Giờ em phải về quê luôn, em sẽ lên sớm nhất , để thực hiện lời hứa của mình dành cho cô”. Tôi thì thầm vào tai cô.

“Nhớ đấy………..!”

Tôi lên xe buýt về quê luôn trong buổi chiều ngày hôm đó xem nào được 180tr rồi , vẫn còn thiếu 120tr nữa không biết đào đâu ra đây. Khất thêm thì cũng được nhưng số tiền vẫn lớn quá , lãi mẹ đẻ lãi con một vài tháng nữa lại bằng số tiền nợ ban đầu mất.

Mai là hạn chót cuối cùng rồi, mẹ đi đâu về thế nhỉ.

-Tuấn! Nhìn thấy mẹ tôi lại khóc.

Mẹ lấy tiền ra trong một bọc giấy nhỏ đã nhàu nát.

“Mẹ lấy ở đâu ra số tiền lớn thế?”.

“Mẹ mượn một người họ hàng xa.”

“Mẹ làm gì có họ hàng nào chứ , mẹ đã tuyệt giao với bên ngoại rồi , làm gì còn ai mà mượn?”.

Tôi cố hỏi nhưng mẹ tôi quyết không nói. Thôi kệ đi quan trọng nhất là có tiền trả nợ cho bố rồi

Thế là còn thiếu ba mươi triệu coi như là tạm ổn.

Dạo bước trên còn đường làng , hoàng hôn kia sao , mỗi khi buồn tôi ra bờ đê nhìn về hướng tây nơi mặt trời lặn. Khung cảnh thật yên mình, xa xa kia có hình bóng cô gái nào đó, tôi nhìn quen lắm có phải là Trang không. Chuẩn đúng là Trang rồi, tôi lại gặp cô bé đó một lần nữa , liệu có phải sự trùng hợp ngẫu nhiên không hay là số phận đã định sẵn.

“Trang!..”.Tôi gọi cô ấy.

“Ơ! Là Tuấn phải không…?”

“Chúng ta thật là có duyên”. Tôi hí hửng.

Cô ấy cười , nụ cười buồn dưới ánh hoàng hôn , cô ấy cũng giống tôi ư? , hai tâm trạng giống hệt nhau đang nhìn nhau, như đã từng hiểu nhau.

“Sao Trang lại ở đây?”.

-Thế còn Tuấn….!

-Mỗi khi Tuấn buồn , Tuấn lại ra đây , được ngắm hoàng hôn , được là chính con người mình.

-Ở đây thanh thản , bình yên , tiếng xào xạc của lá, tiếng hôn của gió hay cả dòng nước chảy, những kí ức buồn như tan biến mất , chỉ tồn tại chính con người của Tuấn.

“Sao.. sao… Tuấn giống Trang vậy?”.

“Trang có điều gì buồn giống Tuấn à?.”

-Tuấn thấy không , xa kia kìa , những đàn vịt kia kìa , nhìn chúng tươi cười bơi lội cùng với nhau, cả bố mẹ chúng kìa luôn che chở những đứa con bé bỏng của mình.

-Trang…. Trang muốn ước được như chúng , trang chỉ cần bố mẹ, gia đình mình thật hạnh phúc, luôn luôn đầy ắp những tiếng cười.

Cô ấy òa khóc , Trang khóc như một đứa trẻ , tay tôi khẽ đưa lên má nàng lau đi những giọt nước mắt, mỗi người có một nỗi buồn riêng không ai giống ai , dù trong hoàn cảnh giàu hay nghèo thì ai cũng có suy nghĩ của riêng mình, tôi không hỏi em thêm , nếu hỏi thêm chắc em lại đau khổ vì nhưng điều đó.