Phim sex chị gái mặn mà thồi kèn siêu dâm

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Phim sex chị gái mặn mà thồi kèn siêu dâm chịch nhau với chị gái dâm dục, ngoại tình với chị gái cô đơn, chị liếm mút cặc thật điêu luyện. Những chiếc lá khô, những mẩu rác linh tinh đủ loại ban ngày rụng xuống bao nhiêu được những người lao công như cô Hoa dùng một chiếc chổi tre rất to, có độ dài bám mặt đường gần 1 mét quét dồn thành một đống, mỗi đống cách nhau khoảng 20 mét. Khi quét xong một đoạn thì quay lại từ đầu xúc lên các xe rác, khi xe rác đầy thì đẩy về nơi tập kết rồi quay lại làm chuyến khác cho đến hết thì thôi. Công việc nếu tính ra thì cũng không có gì vất vả và nặng nhọc, nhất là đối với một người thuần nông quanh năm chân lấm tay bùn như cô Hoa. Cái vất vả của nghề này chỉ là làm việc vào lúc đêm hôm khuya khoắt, nếu thời tiết bình thường thì không sao, nhưng những hôm nào mưa to gió lớn làm lá cây bết lại xuống mặt đường phải quét vài ba đường chổi chiếc lá mới chịu nhúc nhắc thay đổi vị trí, những đêm đông lạnh cắt da cắt thịt mà nằm trong nhà quấn chăn bông vẫn thấy lạnh vẫn phải hì hục ngoài đường, thì mới khô khổ một chút thôi. Từ lúc nhận công việc làm thêm này đến nay cũng vài năm rồi, cô Hoa chưa có nghỉ buổi quét rác đêm nào, kể cả những hôm mưa bão, mà càng mưa bão những người như cô Hoa càng phải làm việc nhiều hơn, kể cả những đêm đông lạnh nhất của Hà Nội lúc nhiệt độ chạm đáy vài độ C, cô vẫn phủ bên ngoài mình một chiếc áo mưa mỏng để tránh gió, chứ tuyệt không thấy khó mà nghỉ. Ấy vậy nên cô được mọi người trong tổ quét rác của khu vực này quý mến lắm.

Mạnh đứng bên cạnh chiếc xe máy của Thục Trinh từ xa quan sát cô Hoa dễ chừng đến nửa tiếng đồng hồ rồi. Người phụ nữ lam lũ ở kia không phải là người đã nuôi lớn cậu nhưng là người đã sinh ra cậu, người làm cho cậu có mặt trên cõi đời này. Cảm xúc vô cùng khó tả, cậu không biết mình gặp mẹ sẽ nói điều gì đây. Mẹ vẫn bình thản làm công việc của mình chứng tỏ mẹ hoàn toàn không biết chuyện trao nhầm con, cũng phải thôi, mẹ chỉ sử dụng một chiếc điện thoại chỉ có chức năng nghe và gọi, mẹ cũng chẳng phải người biết sử dụng internet nên mẹ chẳng biết chuyện là phải rồi.

Không biết khi mẹ biết mình là con trai mẹ, mẹ sẽ như thế nào? Mẹ có nhận mình không? Mẹ có dành tình cảm cho mình giống như tình cảm của một người mẹ dành cho của mình không? Một loạt câu hỏi mang tính dự đoán vụt thoáng qua trong đầu Mạnh.

Rồi Mạnh lại nghĩ đến những vất vả mà mẹ đã phải trải qua để nuôi con của mẹ là Quang thành tài đến như bây giờ. Nếu người đó không phải là Quang mà là mình thì không biết mẹ có như vậy không? Có sẵn sàng bỏ quê hương lên Hà Nội kiếm sống để nuôi mình không? Chắc là có thôi.

Thấy mẹ đang thu dọn đồ sau khi hoàn thành chuyến cuối cùng, Mạnh từ từ dắt xe máy lại gần chiếc xe đạp mà mẹ vẫn hay đi dựng ở một gốc cây xà cừ to bằng hai người ôm rồi đứng chờ ở đó.

Khi cô Hoa vừa đi vừa ngửa cổ uống nước trong một cái chai Lavie nhỏ đến gần chiếc xe đạp của mình để chuẩn bị ra về thì cô bất ngờ vì người đứng cạnh chiếc xe đạp là cậu Mạnh, Giám đốc sáng tạo ở công ty của cô, cô ú ớ:

– Ớ, ơ …………. Cậu Mạnh, sao cậu lại ở đây?

Mạnh im phăng phắc, đứng như trời chồng nhìn mẹ. Đây không phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy mẹ, có thể nói là gặp hàng ngày ở trên công ty, nhưng đây là lần đầu tiên Mạnh nhìn mẹ bằng ánh mắt của một đứa con trai nhìn mẹ đẻ của mình.

Thấy Mạnh im lặng không đáp lại câu trả lời của mình, ánh mắt của Mạnh cũng thẫn thờ không linh hoạt giống mọi hôm, cô Hoa có chút lo lắng tưởng cậu Mạnh bị làm sao, nên cô hỏi lại:

– Cậu Mạnh! Cậu Mạnh! Hình như cậu bị làm sao à?

Thấy mẹ gọi tên mình, Mạnh kìm nén rồi bật ra một tiếng gọi giản đơn nhưng chứa đựng tâm tư của cậu vào lúc này:

– MẸ!

Cô Hoa nghe rõ mồn một tiếng Mạnh gọi “Mẹ”, cô ngó ra hai bên, rồi ngó đằng sau mình xem có ai không, có thể Mạnh gọi tên người nào đó mà không phải cô.

Thấy mẹ vẫn không đáp lời mình, Mạnh nói lại:

– Mẹ ơi!

Lần này cô Hoa khẳng định là người mà Mạnh vừa gọi chính là mình, bởi ở dưới gốc cây xà cừ này không có ai khác ngoài cô và cậu Giám đốc sáng tạo. Cô Hoa đương nhiên không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra, cô cho là Mạnh đang gọi nhầm:

– Cậu Mạnh, cậu bảo sao cơ, sao cậu lại gọi tôi ….. là ……. Mẹ?

Mạnh tiến đến sát bên cô Hoa, đôi mắt cậu đã long lanh ngấn nước, chẳng nhớ nổi lần mình khóc gần nhất là bao lâu rồi nữa, Mạnh ôm chầm lấy mẹ một cái thật chặt, hai tay cậu bám vào lưng mẹ rồi ghì sát mẹ vào người mình:

– Mẹ ơi, con là con trai của mẹ đây. Con là con đẻ của mẹ đây.