Nữ sinh đi học về liền tụt quần banh lồn ra thủ dâm một mình

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Nữ sinh đi học về liền tụt quần banh lồn ra thủ dâm một mình em nữ sinh nứng lồn, vừa về tới nhà là banh lồn ra tự thủ dâm, móc lồn cực khoái. Rồi cứ thế mặc cho chị Hoan khóc trong buồng, anh Điền bỏ đi ra ngoài, tôi lúc này mới chạy vào gặp anh ở giữa sân, vừa mới nói được câu “ ..Anh Điền..” tôi đã bị anh chặn họng :

– Mày trẻ con biết gì…

Anh vừa nói vừa đi thẳng ra ngoài cổng, dường như thấy còn quên điều gì nên anh giật giọng gọi tôi :

– Biển, mày ra đây tao bảo…

Tôi đi ra cổng thì anh túm tay tôi dúi vào đấy một nắm tiền rồi dặn :

– Mày cầm lấy ít tiền, mua lấy cái xe đạp mà đi học…Ở nhà chịu khó làm vào đừng có a dua chơi bời lêu lổng…nhớ chăm sóc mẹ khi nào ổn ổn tao sẽ viết thư về, nhớ chưa ?

Xong là anh đi thẳng, mất hút luôn. Bỏ lại tôi đứng ngẩn người trước sân, trong nhà ở hai gian buồng là hai người đàn bà đang khóc thút thít. Tôi nghe mấy thằng trong làng kể nhìn thấy anh Điền trở một người phụ nữ trông có vẻ như là người thành phố, đèo nhau trên xe máy đi về phía phố Huyện…

Sau khi anh Điền về và đi nhanh như một cơn gió, mẹ tôi và chị Hoan chỉ buồn khóc một hai ngày sau đó rồi đâu lại vào đấy, chị Hoan vẫn ở nhà tôi như trước, mặc dù chị không nói ra nhưng tôi biết chị không bao giờ bỏ mẹ con tôi đi đâu.

Tiết trời giờ đã sắp sang xuân, một cái Tết nữa lại đến. Làng tôi năm nào ra giêng cũng mở hội rất vui, chị Hoan hát hay có tiếng trong làng ngoài xã , năm nay chị lại xin phép mẹ tôi để cho chị được vào đội văn nghệ. Ban ngày thì chị đi làm đồng, tối về cơm nước tắm rửa xong thì sẽ ra đình làng để tập hát chèo. Chị hát chèo hay lắm, giọng chèo của chị trong trẻo mà đầy cảm xúc, làm say mê biết bao người. Trong đó có hai người mà tôi chắc chắn rất thích chị, một là anh Vui nhạc sỹ, tên thì vui vậy thôi chứ nghề chính của anh là thổi kèn đám ma, thỉnh thoảng hát ca ở đám cưới, các loại nhạc cụ anh chơi được tuốt nhưng thành thạo nhất có lẽ là kèn, đàn bầu, thỉnh thoảng cũng thấy anh đánh đàn oocgan. Như tôi đã nói , họa hoằn lắm anh mới hát ở đám cưới thôi, chứ bao nhiêu năm trong nghề anh tác nghiệp ở đám ma là chính, cứ ở đâu xuất hiện anh Vui là ở đó kiểu gì cũng có người mới nghoẻo, cả làng tôi sợ anh Vui phát khiếp. Thế nên, năm nay sắp 30 rồi mà anh vẫn chưa có vợ, trong làng thì rõ là khó rồi, đến bơi qua sông sang làng bên kia người ta cũng tránh cơ, rõ khổ, tài hoa nhưng đường tình duyên lân đận.

Mấy lần tôi thấy anh Vui thập thò ngoài cổng, chỗ búi tre sát với cổng nhà bà Liễn bà của em Vy hàng xóm nhà tôi, khi mấy con chó nó sủa um lên bà Liễn từ trong nhà lọ mọ bước ra nhìn thấy thấp thoáng bóng anh Vui là bà lại đuổi gà :

– Úi….sùi…sùi….iiii …tút…cút….cút ngay….

Bà Liễn già rồi mà mắt tinh gớm, xa thế mà vẫn nhìn thấy anh Vui thụt thò, bữa ấy mà ảnh không té nhanh kiểu gì bà Liễn cũng xua chó ra cắn, bà già rồi nhưng rất sợ chết.

Còn một người nữa mê chị tôi là thày giáo Tỉnh, thày Tỉnh là người làng bên nhưng dạy học ở làng tôi, thày Tỉnh thì hiền, mọi người trong làng không sợ thày như anh Vui nhưng nói thật thày không được đẹp trai lắm, người thấp đậm lùn tịt mà mặt lại xấu nữa, tôi không biết tả như nào, chỉ biết là nhìn mặt thày hơi đần đần, với tất cả sự tôn trọng cho thày mọi người vẫn gọi thày là Tỉnh “ đụt ”.

Lần ấy anh Vui đạp xe đạp xe đến ngõ nhà tôi lúc trời tối, gọi ý ới ngoài cổng :

– Hoan ơi…đi tập văn nghệ đê

Chị Hoan trong nhà cứ gọi là giật thót cả người vì sợ, chị lẩm bẩm :

– Điên…

Tôi thấy thế mới bảo chị :

– Anh Vui rủ đi tập văn nghệ kìa chị có đi luôn không ? để anh ý đứng ngoài đấy chó sủa điếc tai

– Em ra bảo lão ấy đi đi, chị tự khắc có chân đi được

Tôi đi ra ngoài cổng thấy anh Vui đang ngó nghiêng ngoài đấy

– Này nhóc, giữ chó cho anh cái, để sủa kinh quá

– Chị Hoan em bảo anh đi trước đi, tí nữa chị khác có chân đi…

– ơ hay, đến giờ tập rồi mà, không đi thì đến bao giờ ?

– Thôi anh cứ đi đi, không con Ki nhà em nó lao ra nó cắn em không chịu trách nhiệm đâu, em vào đây

Anh Vui vừa lọc cọc đạp xe đi vừa lẩm bẩm cái gì trong mồm tôi không nghe rõ vì chó sửa to quá, tôi vào nhà đúng lúc ấy chị Hoan vừa rửa bát ngoài sân giếng xong, chị bảo tôi :

– Tối nay Biển ra xem tập văn nghệ không ?

– Ở ngoài đình hả chị ?

– Ừ…

Tôi vốn cũng thích văn nghệ hát hò lắm, nhất là những làn điệu quê hương, đang suy nghĩ thì chị lại rủ.

– Đi đi, đèo chị ra đình luôn, đi 1 mình chị sợ ma lắm.