Nằm uống bò húc hưởng thụ khoái lạc khi được em rau mút cặc

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Nằm uống bò húc hưởng thụ khoái lạc khi được em rau mút cặc em nhiệt tình bú liếm cho anh, anh thì ngồi uống bò húc hưởng thụ sung sướng. Đã bao nhiêu đêm, tôi nằm trăn trở trong lều. Nghe chim đớp muỗi vỗ cánh chạm xạc xào trong khóm lá ngoài kia. Nghe tiếng dơi chí choé cắn nhau giành chỗ đậu. Thấm thía nhứt là tiếng vạc kêu sương, rớt xuống tự trên lưng chừng trời. Não nề vô hạn. Dường như trong tịch mịch lặng im, tiếng vạc lẻ loi, làm tôi thấy rõ hơn về nỗi quạnh hiu của lòng mình. Những đêm trăng tỏ, tôi thường đứng trông ra Bến Gỗ. Những khối củi mập mờ nhìn từ xa, giống như những chiếc xe tăng đang lổn nhổn tiến về phía bìa rừng. Bồi hồi nhớ lại thời còn chiến tranh. Nơi đây từng hứng chịu bom đạn, bão lửa hải hùng. Cuộc chiến đi qua đã rất lâu, nhưng Cao Thạch vẫn trầm mình đúng với chốn rừng thiêng nước độc. Từ một vết hằn trong đời, tôi tựa hồ ngã gục không chốn nương thân. Tôi về Cao Thạch như người xưa bất đắc chí, quay về ở ẩn. Nhưng, sao bất cứ nơi nào, tôi cũng thấy bi đát. Hoàn cảnh một cô Mỹ trưa nay, cũng làm tôi suy nghĩ. Tôi có hơn gì cô đâu. Đời đã lâm vào thế bí. Trở lui không được, tiến tới không xong…

Đêm đã khuya. Sương xuống lạnh màu trăng. Hình như có tiếng chân ai dẫm lên những phiến lá khô phía bên ngoài. Tôi nhỏm dậy. Một người vừa bước đến ngay trước cửa lều.

Tôi ngạc nhiên:

– Chị Bảy, có gì gấp mà giờ này ra đây?

– Cũng có chút việc.

Chị nói nhỏ giọng.

– Tôi có thể giúp chị không?

Vừa hỏi, tôi vừa vén cửa lều, đưa mặt ra ngoài. Ánh trăng non treo nghiêng ở phía bìa rừng, đẹp chi lạ.

Chị e dè ngồi xuống mép cửa:

– Anh có giận tôi không?

– Giận chuyện gì?

– Hồi trưa, tôi lỡ lời.

– Không đâu. Chị nói cũng đúng. Tôi hay rà rê với mấy cô ấy.

– Tôi biết anh làm thế, vì buồn.

– Vâng. Tán gẫu cho qua ngày.

– Nhưng anh phải lựa người chứ.

– Có tính chuyện lâu dài đâu mà chọn lựa?

– Giữa ban ngày, kề vai bá cổ với gái điếm, không sợ người ta cười sao?

– Cái thân cùng đinh mạt kiếp như tôi, còn sợ ai cười nữa?

– Thấy chướng quá, tôi có nói nặng lời. Anh buồn không?

– Tôi buồn, nhưng không phải buồn chị

Chị ngó tôi, cười cười:

– Buồn ai?

– Buồn vì… buồn. Thế thôi.

Tôi ngập ngừng lúng túng. Cảm giác có điều gì bất thường.

– Buồn vì cô đơn hả?

Con mắt chị liếc nhẹ, gợi tình thì thôi.

Dưới ánh trăng khuya nghiêng rọi vào hậu liêu, nét mặt chị Bảy có sức quyến rũ lạ lùng. Mùi xà bông chanh trên tóc, mùi đàn bà quyện vào nhau thoang thoảng. Những đêm nằm một mình trong lều, cô đơn, tôi thèm được ôm một người đàn bà. Nhưng, chưa bao giờ tôi nghĩ người ấy là chị Bảy.

– Nói đi. Có phải buồn vì cô đơn?

Chị lẵng lơ nhìn tôi, và đưa tay vén mớ tóc giạt qua một bên cổ. Bộ ngực vun đầy của chị phập phồng dưới lớp áo mỏng.

Tôi chống đỡ sự quyến rũ một cách yếu ớt:

– Chị Bảy ơi… còn anh Bảy Súp. Sao tôi dám…

Nói thế, nhưng hình ảnh Bảy Súp đã mờ nhạt trong trí tôi rồi. Chị nói:

– Ảnh đi ra chợ. Anh cũng biết mà.

Hơi hướm từ cổ chị Bảy phả vào mũi tôi, cám dỗ. Và tôi cũng nghe rõ cả hơi thở hồi hộp của mình nữa.

Có tiếng côn trùng đều đều, ru ngủ.

Ngọn đèn lương tâm leo lét sắp tắt rồi. Tôi cố lấy lại bình tĩnh, muốn lao ra khỏi lều, bất lực, chị Bảy vẫn ngồi ngay chốn lối ngay cửa lều.

Tôi gọi, vừa tha thiết, vừa khước từ:

– Chị Bảy ơi… về đi. Lỡ có người trông thấy thì… chết.

– Có ai ngoài anh với tôi… đâu mà sợ…

Ánh mắt lả lơi của chị Bảy, đã đốt cháy rụi sợi chỉ ranh giới chịu đựng mong manh của tôi. Tội nghiệp chị hay tội nghiệp cho chính tôi. Tôi quay lại ôm lấy cái thân thể chín muồi dục vọng, ngã người nằm xuống, âu yếm. Đời có ra sao thì ra.