Đang chuẩn bị tắm thì Em hàng xóm sang chơi đòi mút cặc

Đổi Server Nếu Không Load Được
SV X1 SV X3
0 views

Đang chuẩn bị tắm thì Em hàng xóm sang chơi đòi mút cặc em hàng xóm dâm dục đòi mút cặc, anh bắn tinh lên mặt em hàng xóm dâm đãng. Buổi tối lúc ăn cơm tôi để ý thấy chị vẫn chưa tắm, sau nghe chị nói chuyện với mẹ tôi mới biết đợt này chị tranh thủ đập lúc đêm, xong là tắm cả thể vì đập lúc xong kiểu gì mồ hôi cũng tứa ra như tắm.

– Tối nay thằng Biển có đi soi ếch không ? Mẹ tôi hỏi

– Để làm gì hả mẹ ?

– Tranh thủ đập lúa cùng với chị mày chứ làm gì.

– Thôi em cứ đi đi, chị làm một mình cũng được mà – Chị Hoan nói chen vào.

Tôi nửa muốn ở nhà giúp chị nửa muốn đi, vì thường tôi đi soi ếch cứ phải hơn 12h đêm mới về có hôm tôi đi đến 1h sáng, tôi lại tưởng tượng ra cảnh chị trần truồng tắm và lại muốn nhìn.

– Mấy hôm nay ếch đang nhiều, con đi vài bận nữa rồi mấy hôm nữa con ở nhà.

Hôm nay hình như là 16 âm, trăng 16 đẹp như thiếu nữ trong thơ ca.

Dưới ánh trăng đêm tôi ngẩn ngơ
Bến im bờ vắng thấy lững lờ
Chỉ còn tiếng dế kêu xa ấy
Mặt sông trăng vẽ đẹp như mơ

Tôi nằm trên triền đê nghe tiếng dế kêu xa vắng, mắt nhìn lên vầng trăng sáng còn đầu óc thì tưởng tượng mơ mộng đủ thứ. Tôi nghĩ về cuộc đời, về làng quê, về những con người quanh tôi, tôi nghĩ về chị Hoan.

Chị năm nay mới 25, 26 tuổi, so với bạn bè cũng lứa chị người ta mấy đứa con rồi, vậy mà chị thì vẫn cứ một mình. Mẹ tôi buồn lắm, vì có con dâu bao năm nay rồi mà chưa có cháu bế, nhưng tôi nghĩ có lẽ chị Hoan còn buồn hơn.

Vừa nghĩ ngẩn ngơ tôi vừa đi về trên đồng vắng, bây giờ có lẽ cũng tầm 11h đêm, nếu đúng như hôm qua thì tôi sẽ lại được rình xem chị tắm, lại được nhìn ngắm cơ thể mơn mởn xuân thì của chị, chỉ nghĩ đến đó thôi mà tôi lại cửng dái lên, tôi co giò chạy thật nhanh…
Năm ấy tôi 16, tôi đã lớn bổng lên trông thấy chứ không còm nhom như trước, năm nay tôi vào lớp 10 phải học trên trường cấp 3 cách nhà tận 5 cây số, nhà tôi không có xe đạp nên hôm nào tôi cũng phải dậy từ tờ mờ sáng để đi học, khi con gà mới gáy canh 3. Chị Hoan còn dậy sớm hơn cả tôi, nhóm lửa hâm cái nồi cơm nguội cho nóng hoặc là rang cơm với tóp mỡ cho tôi ăn. Khi chị bắt đầu ra đồng thì tôi cũng ôm cặp sách ra khỏi nhà.

Hôm nào mà không đi nhờ được xe đạp của mấy thằng trong làng thì tôi phải đi bộ, từ nhà đến trường vừa đi vừa chạy cũng mất gần tiếng đồng hồ, nhưng chẳng sao, tôi vừa đi vừa hít hà cái mùi thơm của hương đồng gió nội hai bên đường, mùi hương của ban mai khi ánh mặt trời lấp ló nhô lên sau những rặng tre từ tít tận đằng xa.

Mùa đông năm nay đến sớm, chẳng hiểu sao tôi lại không thấy thích mùa đông nữa, có lẽ bởi mùa đông làm cho tôi phải dậy sớm hơn trong cái lạnh co ro, mùa đông năm nay đám bạn chẳng còn thấy chơi đốt lửa nướng khoai như mọi năm, hay đơn giản bởi một lý do vừa trẻ con mà vừa người lớn. Mùa đông lạnh, mỗi lần chị Hoan đi tắm lại kéo tấm liếp che kín cái cửa nhà tắm lại làm tôi chẳng nhìn thấy gì.

Tôi nhớ hôm ấy là một ngày mùa đông khi gió mùa đông bắc kéo về, tôi đi học về tới nhà thì đã gần trưa, đang rét tím môi tím lợi vì lúc sáng đi học chủ quan mặc mỗi một cái áo cánh. Về tôi không lên nhà ngay mà tạt vào gian bếp xem có miếng cơm nguội nào không ăn cho ấm bụng thì nghe trên nhà có tiếng người nói chuyện, hình như là tiếng anh Điền tôi với chị Hoan thì phải, tôi rón rén đi ra sau nhà áp tai nghe, đúng là anh Điền rồi, anh mới về.

– Sáng tôi nói chuyện với mẹ rồi, tôi sẽ đi… – Giọng anh Điền

Sau đó tôi nghe giọng của chị Hoan

– Sao anh không ở nhà với mẹ, có anh có em…

– Ối dào…- anh Điền ngắt lời – về cái làng này thì bao giờ ngóc đầu lên được, nghèo chúng nó khinh như chó…Mà lần này tôi đi xa đấy…

– Anh đi đâu ?

– Tôi vào Nam…chẳng biết bao giờ về đâu…

– Anh định bỏ mẹ, bỏ em mà đi như vậy ư ?

– Tôi đi làm ăn…cô hỏi nhiều làm cái gì…ý tôi đã quyết….

Chị Hoan vẫn im lặng, còn anh Điền ngập ngừng một lát rồi tiếp :

-…Còn cô…tôi giải phóng cho cô đấy, thích đi đâu thì đi….

Chị Hoan hình như bị sốc khi nghe những lời anh Điền nói, tôi cũng vậy, ý anh Điền hình như là muốn bỏ chị Hoan, tôi nghe chị Hoan thắc mắc :

– Anh nói sao? Em không hiểu…

– Sao cô ngu thế ? nói thế mà vẫn chưa hiểu…

Anh Điền tôi từ trước vẫn nổi tiếng ít học, cục cằn thô lỗ, nhà lại nghèo nên người làng hay khinh anh ấy, anh ấy tức lắm nên thề không bao giờ quay trở về cái làng này khi chưa giàu có…

Tôi nghe tiếng chị Hoan khóc, chị nói trong nức nở :

– Anh thật vô tâm….anh cưới em về bây giờ lại bảo em thích đi đâu thì đi, bao nhiêu ngày anh đi xa, anh có biết em khổ lắm không?

– Tôi không biết…cô thích nghĩ sao thì nghĩ…- Giọng anh Điền gắt gỏng